Một chuyện không như ý hiếm khi chỉ dừng ở chính nó. Một sai sót trong công việc có thể kéo theo tức giận, tự trách, mất niềm tin, chán nản, rồi cuối cùng khiến ta nghi ngờ cả con đường mình đang đi.
Đó là hiệu ứng domino của cảm xúc.
Quân domino đầu tiên là sự việc. Những quân tiếp theo thường do chính tâm trí ta đẩy ngã.
Một người làm ta thất vọng không có nghĩa tất cả mọi người đều không đáng tin. Một thất bại không chứng minh rằng ta kém cỏi. Một ngày tồi tệ cũng không phải bằng chứng cho một cuộc đời tồi tệ.
Khi gặp chuyện không như ý, câu hỏi đầu tiên nên là: Điều gì đã thực sự xảy ra?
Hãy tách sự thật khỏi suy diễn. Tách thiệt hại thật khỏi nỗi sợ. Tách điều không thể thay đổi khỏi điều mình vẫn còn làm được.
Cảm xúc cũng vậy. Tức giận, thất vọng hay chán nản không có gì đáng xấu hổ. Nhưng cảm xúc là một tín hiệu, không phải một phán quyết.
Đừng đưa ra quyết định lớn khi đầu óc đang ở trong một cơn bão nhỏ.
Nếu vẫn còn lo lắng, hãy nhìn thẳng vào tình huống xấu nhất: Nếu nó thực sự xảy ra thì sao? Tôi mất gì? Tôi còn gì? Tôi có thể làm gì tiếp theo?
Một nỗi sợ mơ hồ thường đáng sợ hơn một vấn đề đã được gọi đúng tên.
Cuối cùng, chúng ta không thể kiểm soát tất cả những chuyện xảy đến với mình. Nhưng ta có thể học cách không để một chuyện xấu phá hỏng những phần còn lại của cuộc đời.
Ta không thể ngăn mọi quân domino đầu tiên đổ xuống. Nhưng ta có thể học cách dừng cả hàng domino lại.